Hôm 24/3 vừa rồi, tại Trường Đại học Việt Nhật, một bài giảng đặc biệt đã diễn ra. Không phải là một tiết học thông thường, mà là lời tạm biệt của một người thầy — GS Furuta Motoo, 77 tuổi — sau 10 năm dẫn dắt nhà trường. Hàng trăm giảng viên, sinh viên chăm chú lắng nghe, và từng người trong đó đều cảm nhận được một điều gì đó ấm áp, sâu sắc.
Từ một câu hỏi tuổi trẻ đến cả một cuộc đời
Câu chuyện bắt đầu vào những năm 1970, khi GS Furuta còn là sinh viên Đại học Tokyo. Thế giới khi đó dường như xoay quanh một trung tâm duy nhất: Việt Nam. Cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam đang ở thời điểm ác liệt nhất, và cô sinh viên trẻ Furuta Motoo có một nhận định táo bạo: "Nếu hiểu được Việt Nam, tôi sẽ hiểu được cả thế giới."
Từ đó, ông dành trọn cuộc đời mình cho Việt Nam học. Sau khi tốt nghiệp năm 1974 và lấy bằng tiến sĩ năm 1990, ông trở thành một trong những nhà nghiên cứu Việt Nam hàng đầu tại Nhật Bản. Nhưng điều đặc biệt hơn là: ông không chỉ nghiên cứu từ xa, ông đã sống, yêu thương, và cống hiến cho đất nước này.
Một hiệu trưởng khác biệt
Năm 2016, GS Furuta Motoo chính thức sang Việt Nam làm Hiệu trưởng Trường Đại học Việt Nhật. Ông trở thành hiệu trưởng người nước ngoài đầu tiên của một trường thành viên thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội — một danh dự không nhỏ.
Trong 10 năm qua, ông không chỉ quản lý nhà trường mà còn tạo dựng một môi trường học tập thực sự quốc tế. Ông mở rộng cơ hội trao đổi học thuật, hỗ trợ học bổng cho sinh viên — không chỉ từ nguồn quỹ trường, mà còn từ những khoản tiền mà ông tích lũy từ nhuận bút công trình nghiên cứu và các giải thưởng nhận được.
Những giá trị vượt qua thời gian
Thành tích của ông không dừa ở đó. Ông là người nước ngoài đầu tiên giành Giải thưởng nhà nước về khoa học công nghệ, với công trình nghiên cứu về nạn đói năm 1945. Ông cũng nhận được bằng tiến sĩ danh dự từ Đại học Quốc gia Hà Nội, Huy chương Hữu nghị.
Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất của ông không phải là những kỷ niệm chương hay giấy chứng chỉ. Đó là những ánh mắt của sinh viên như Nguyễn Thu Huyền — cô nàng năm thứ ba chuyên ngành Nhật Bản học — khi nghe thầy giảng bằng tiếng Việt: "Thầy vẫn giữ phong thái giảng chậm rãi, kỹ càng, sinh động, dễ hiểu. Bài giảng của thầy luôn ẩn chứa rất nhiều thông tin."
Một cây cầu tri thức
Những đóng góp của GS Furuta Motoo đã đưa Việt Nam học vượt qua biên giới quốc gia, trở thành một nhịp cầu tri thức vững chắc kết nối Nhật Bản và Việt Nam. Như PGS. TS Phạm Bảo Sơn, Phó giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, nói: "Một bài giảng sẽ khép lại, một nhiệm kỳ sẽ hoàn thành. Nhưng những giá trị, dấu ấn tốt đẹp sẽ tiếp tục lan tỏa, truyền cảm hứng cho các thế hệ cán bộ, giảng viên, sinh viên mai sau."
Đó chính là di sản thực sự của một người thầy — không phải những tấm bằng cấp, mà là tình yêu, sự cân thận, và niềm tin rằng kiến thức và tấm lòng có thể thay đổi thế giới.
Bài viết dựa trên thông tin từ VNExpress
Bình Luận