Hình ảnh một cậu bé 6 tuổi từ Chicago lần đầu tiên đặt chân lên sân trượt băng có thể chỉ là một khoảnh khắc bình thường. Nhưng đó là lúc Shani Davis bắt đầu một hành trình sẽ thay đổi lịch sử thể thao thế giới.
Từ những bước trượt đầu tiên đến vinh quang Olympic
Hai mươi năm trước hôm nay, vào ngày 18 tháng 2 năm 2006, Shani Davis đã làm nên điều không tưởng — trở thành vận động viên da đen đầu tiên giành huy chương vàng Olympic mùa đông cho một sự kiện cá nhân. Anh chiến thắng trong nội dung trượt 1.000 mét tại Ý, và cũng giành huy chương bạc ở nội dung 1.500 mét.
Câu chuyện của Shani bắt đầu từ một quyết định khá ngẫu nhiên. Mẹ anh, Cherie, làm việc cho một luật sư địa phương có một con trai là vận động viên trượt băng chuyên nghiệp. Người luật sư đó gợi ý rằng Cherie nên cho Shani học trượt băng. Lúc ấy, cậu bé mới chỉ 6 tuổi.
Nhưng điều đặc biệt không phải chỉ là sự gợi ý đó — mà là sự kiên trì của một người mẹ yêu thương. Cherie thức dậy Shani mỗi sáng để chạy một dặm, từng bước từng bước xây dựng sức bền cho con trai. Những buổi sáng ấy, những bước chạy nhỏ bé ấy, chính là nền tảng cho một nhà vô địch Olympic.
Những kỷ lục và sự độc đáo
Năm 2000, khi mới 20 tuổi, Shani đã tạo nên lịch sử khác — trở thành vận động viên Mỹ đầu tiên vào được cả hai đội tuyển trượt băng đường dài và đường ngắn tại Giải vô địch thế giới thanh niên.
Chiều cao 6'2" của anh luôn khiến anh nổi bật giữa những vận động viên trượt băng khác. Nhưng thay vì coi đó là bất lợi, Shani đã biến nó thành lợi thế — anh sử dụng chiều cao để trượt thấp hơn so với mặt băng, tạo ra một phong cách riêng.
Bốn năm sau, tại Olympic Vancouver năm 2010, Shani lặp lại thành tích vàng trong nội dung 1.000 mét, trở thành người đàn ông đầu tiên giành được hai huy chương vàng liên tiếp ở nội dung này.
Di sản vượt ra ngoài sân trượt
Có một chi tiết thú vị: nhân vật Frozone, siêu anh hùng hoạt hình người da đen có sức mạnh kiểm soát băng trong bộ phim "The Incredibles", được cho là lấy cảm hứng từ Shani Davis. Điều này cho thấy tầm ảnh hưởng của anh vượt ra ngoài thế giới thể thao.
Sau khi giải nghệ năm 2019, Shani vẫn tiếp tục trao truyền tình yêu thể thao cho thế hệ tiếp theo thông qua chương trình DC-ICE (Washington, DC Inner City Excellence). Anh không chỉ là một vô địch — anh là một người hướng dẫn, một tấm gương sáng cho những đứa trẻ đang tìm kiếm cơ hội.
Câu chuyện của Shani Davis nhắc nhở chúng ta rằng những thay đổi lớn lao thường bắt đầu từ những quyết định nhỏ, những bước chạy sáng sớm, và một tình yêu vô điều kiện.
Bài viết dựa trên thông tin từ Good News Network