Một chiếc điện thoại đơn giản, nhưng nó đã thay đổi cách con người giao tiếp mãi mãi. Hôm nay cách đây 150 năm, Alexander Graham Bell, nhà phát minh người Scotland, đã nhận được bằng sáng chế Mỹ cho chiếc điện thoại thực tiễn đầu tiên. Chín năm sau, ông cùng những người khác đồng sáng lập công ty AT&T, một tập đoàn viễn thông khổng lồ cho đến ngày nay.
Nhưng câu chuyện của Bell không chỉ về một phát minh kỹ thuật thôi. Đó là câu chuyện về tình yêu thương gia đình. Cha, ông ngoại và anh trai của Bell đều làm việc trong lĩnh vực phát âm và diễn thuyết. Quan trọng hơn, mẹ và vợ của ông đều là những người khiếc. Chính những người thân yêu này đã truyền cảm hứng cho Bell dành cả cuộc đời để nghiên cứu về thính giác và lời nói, rồi từ đó tìm ra phát minh vĩ đại.
Những dấu ấn khác trong lịch sử
Ngày 7 tháng 3 còn là ngày sinh của nhiều nhân vật xuất sắc khác. Năm 1849, nhà bác học thực vật Luther Burbank chào đời. Ông này không phải là một học giả lịch sự với bằng cấp cao siêu đâu. Burbank chỉ học hết cấp ba ở Massachusetts, nhưng ông đã phát triển hơn 800 giống và chủng loại cây trồng.
Tưởng tượng xem, những thứ chúng ta ăn hàng ngày như táo Delicious ngon lành, khoai tây Russet chống được bệnh, hay hoa cúc Shasta xinh đẹp—tất cả đều từ tay của Burbank. Ông thậm chí còn tạo ra một giống khoai tây có khả năng chống lại bệnh nhoại hạn, cái bệnh từng gây ra nạn đói kinh hoàng ở Ireland. Từ một nông trại nhỏ, Burbank đã xây dựng một đế chế nông nghiệp ở Santa Rosa, California. Ngôi nhà và khu vườn của ông giờ đã trở thành một công viên công cộng, nơi mọi người có thể ghé thăm để tưởng nhớ tài năng của ông.
Những bước tiến trong xã hội
Ngày này còn chứng kiến những bước tiến quan trọng về quyền con người. Năm 1969, Golda Meir trở thành nữ thủ tướng đầu tiên của Israel. Năm 2005, hàng ngàn người Kuwait diễu hành đòi quyền bầu cử cho phụ nữ. Năm 2010, Kathryn Bigelow tạo lịch sử khi trở thành nữ đạo diễn đầu tiên giành giải Oscar cho phim hay nhất.
Và có một chi tiết thật đẹp: năm 1923, bài thơ "Stopping By Woods on a Snowy Evening" của Robert Frost được xuất bản. Frost viết nó khi anh bị choáng váng vì không có tiền mua quà Giáng sinh cho gia đình. Anh lái ngựa ra thị trấn cố gắng bán hàng nông sản, nhưng không bán được gì. Trên đường về nhà dưới tuyết rơi, anh khóc. Chính từ khoảnh khắc tuyệt vọng đó, Frost đã viết ra một bài thơ bất hủ, một bài thơ mà ông gọi là "cơ hội tốt nhất để được nhớ đến."
Những câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng những phát minh vĩ đại, những quyền lợi con người, và những tác phẩm nghệ thuật bất hủ—tất cả đều bắt đầu từ con người bình thường, những người không từ bỏ dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất.
Bài viết dựa trên thông tin từ Good News Network
Bình Luận