Hình dung một khoảnh khắc năm 2000: dưới lòng đất Bắc Kinh, mực nước ngầm đã sụt xuống hơn 20 mét so với năm 1950. Giống như một tài khoản ngân hàng bị rút quá nhiều, các tầng nước ngầm của thành phố này đang dần cạn kiệt. Nhưng rồi, một câu chuyện khác bắt đầu — một câu chuyện về sự phục hồi bất ngờ.
Theo nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Science bởi Giáo sư Khoa học Môi trường Scott Jasechko từ Đại học California-Santa Barbara, khủng hoảng nước ngầm không phải là điều không thể đảo ngược. "Con người đã giải quyết vấn đề này ở nhiều nơi trên thế giới," Jasechko chia sẻ, và Bắc Kinh là một minh chứng sáng chói nhất.
Kế hoạch ba chiều cứu nước Bắc Kinh
Năm 2003, chính quyền Bắc Kinh bắt tay vào một dự án táo bạo: xây dựng hệ thống kênh và các trạm bơm để vận chuyển nước từ những vùng phía nam giàu nước hơn. Đến năm 2015, nước từ các khu vực xa xôi đã chảy vào thành phố và các vùng lân cận.
Cùng lúc đó, Bắc Kinh cũng bắt đầu tái sử dụng nước thải đã được xử lý — một chiến lược thông minh để tiết kiệm nguồn nước quý báu. Phần lớn nước tái chế này được dùng cho các mục đích môi trường: tưới cây, nuôi dưỡng cỏ cỏ, và bổ sung cho các hồ nước và sông suối.
Nhưng cái mũi nhọn của kế hoạch là gì? Chính quyền đã cấm khai thác các tầng nước ngầm sâu cho mục đích công nghiệp — một quyết định dũng cảm nhưng cần thiết.
Kỳ tích nhỏ: Những suối khô lại chảy
Kết quả? Vừa là bất ngờ vừa là tự nhiên. Các tầng nước ngầm — cả tầng nông lẫn tầng sâu — đều bắt đầu phục hồi. Những suối mà mọi người cho là đã chết vĩnh viễn lại bắt đầu chảy. Nước trở lại.
Điều đặc biệt là nông nghiệp tưới tiêu trong vùng vẫn duy trì năng suất cao — không phải hy sinh mà là cân bằng lại. Đó là sự khác biệt giữa một giải pháp tạm thời và một chiến lược bền vững thực sự.
Bài học từ những nơi khác
Tất nhiên, không phải mọi nơi đều có thể phục hồi nhanh chóng. Green Bay, Wisconsin xây dựng một đường ống 43 km từ hồ Michigan vào năm 1957 để cứu aquifer của họ. Nhưng nhu cầu tiếp tục tăng, và mực nước lại sụt xuống trong nhiều thập kỷ. Đến năm 2006, họ phải xây dựng một đường ống khác, dài 100 km, mới đưa aquifer trở lại con đường phục hồi.
Jasechko hiện đang nghiên cứu tại sao tốc độ phục hồi lại khác nhau giữa các khu vực. Nhưng điều quan trọng là: có cách để xoay chuyển tình hình. Và những cách này thường linh hoạt hơn, sáng tạo hơn những gì chúng ta từng tưởng tượng.
Bắc Kinh không phải là một kỳ tích, nhưng nó là một lời nhắc nhở rằng khi chúng ta kết hợp những giải pháp thông minh — từ vận chuyển nước đến tái chế, từ cấm khai thác quá mức đến bảo vệ môi trường — thì thậm chí cả một thành phố khổng lồ cũng có thể hồi sinh những gì nó đã mất.
Bài viết dựa trên nguồn từ Good News Network
Bình Luận