Tháng năm vừa qua đánh dấu một cột mốc quan trọng trong quy hoạch đô thị của thủ đô. Chính quyền đã phê duyệt chủ trương đầu tư Dự án Trục Đại lộ cảnh quan sông Hồng vào tháng 5/2026, mở ra cơ hội mới cho không gian sống ven bờ nước. Đây là nỗ lực lớn nhất sau nhiều thập kỷ mà Hà Nội dường như chỉ quay lưng lại với mặt nước này trong quá trình phát triển bê tông hóa nhanh chóng.
Tổng mức đầu tư lên tới khoảng 737.000 tỷ đồng, dự án hứa hẹn hoàn tất vào năm 2030. Quy mô trải dài từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở trên hai bờ sông, biến dòng nước vốn chỉ là ranh giới địa lý thành một trục kết nối sống động. Số liệu được công bố cho thấy phạm vi tác động trực tiếp lên hơn 247.000 người sinh sống cùng bảy vạn hộ gia đình nằm trong vùng quy hoạch.
Điều này đặt ra câu hỏi lớn về việc sắp xếp chỗ ở mới cho hàng chục ngàn cư dân đang gắn bó với khu vực ven sông. Chuyên ngành đô thị đánh giá đây là một trong những cuộc tái định cư quan trọng nhất mà Hà Nội hiện đại từng chứng kiến. Việc thực hiện cần sự tinh tế để đảm bảo không làm đứt gãy nền kinh tế của chính các hộ gia đình di chuyển vào khu vực mới, thay vì chỉ giải quyết mặt bằng cứng nhắc.
Mục tiêu sâu xa hơn là giải quyết nghịch lý lâu dài: sở hữu một dòng sông lớn nhưng chưa khai thác hết giá trị cảnh quan và sinh thái mà nó mang lại. Nếu thành công, trục đại lộ này sẽ tạo ra không gian xanh mới cho hàng triệu cư dân đang chật vật trong trung tâm ồn ào của thủ đô. Hệ thống quảng trường và đường ven sông hứa hẹn nâng cao chất lượng cuộc sống thay vì chỉ bê tông hóa thêm một lần nữa như những năm trước đây.
Về mặt kinh tế, dự án được kỳ vọng kết nối mạnh mẽ giữa trung tâm lịch sử với các khu vực Long Biên hay Gia Lâm đang phát triển nhanh chóng. Nhiều chuyên gia cho rằng điều này giúp cân bằng lại sự mở rộng đô thị vốn thường chỉ chạy về phía tây như hiện nay. Tuy nhiên, để biến viễn cảnh đó thành thực tế không phải là chuyện dễ dàng khi có nhiều bên liên quan tham gia vào bức tranh chung với các lợi ích khác nhau.
Ông Sơn Đặng, một kiến trúc sư từng theo học tại Mỹ và làm việc cho các tập đoàn quốc tế, đã chia sẻ thẳng thắn về những thách thức này trong quá trình thực thi kế hoạch. Ông đánh giá cao tầm nhìn tổng thể của dự án nhưng cũng nhấn mạnh rằng ý chí tốt cần đi kèm với cách thực hiện cẩn trọng để tránh sai lầm khó sửa chữa sau khi khởi công.
Đặc biệt, ông lo ngại rủi ro lớn nhất nằm ở câu chuyện tái định cư cho hàng chục ngàn hộ gia đình di chuyển vào khu vực mới một cách an toàn và ổn định. Chuyên gia kiến trúc sư khuyên rằng mọi quyết định quan trọng cần đặt con người làm chủ thể chính của quy hoạch chứ không phải là các chỉ số kinh tế khô khan. Cần tính toán kỹ lưỡng để đảm bảo họ có chỗ ở tốt hơn, đồng thời vẫn duy trì được khả năng phòng chống lũ dữ dội bên bờ sông rộng lớn này trong tương lai.
Tuy nhiên, nhìn chung đây là một dấu hiệu tích cực cho sự chuyển mình cần thiết của Hà Nội chúng ta đang hướng tới sau bao năm phát triển dồn dập quá mức. Khi thành phố bắt đầu hiểu rõ giá trị của không gian mở và tự nhiên thì chất lượng sống sẽ tốt hơn rất nhiều so với việc chỉ chạy đua xây dựng bê tông hóa vô tận như trước đây.
Chúng ta hãy cùng nhìn nhận những thay đổi thực tế vào năm 2030 để xem một Hà Nội mới, thân thiện hơn đã hình thành như thế nào trên hai bên bờ sông Hồng rộng lớn này. Hy vọng rằng dự án sẽ mang lại sự hài hòa giữa phát triển kinh tế và an sinh xã hội cho mọi người dân trong tương lai gần nhất.
Bình Luận