Khi cha Gabriel cầm lấy bàn tay con mình lần đầu tiên, anh không tin nổi sức mạnh ẩn giấu trong những ngón tay nhỏ bé đó — nhỏ hơn cả một ngón tay của chính anh. Đó là khoảnh khắc đầy cảm xúc của gia đình Golden, khi họ nhận ra rằng đứa con sinh non chỉ nặng 1 pound của họ, Gabriel, đã có sức sống phi thường.
Hành trình từ những con số tuyệt vọng
Mọi chuyện bắt đầu từ một cuộc khủng hoảng. Khi mang thai được 14 tuần, mẹ Caroline bắt đầu chảy máu. Bác sĩ cảnh báo hàng ngày rằng cô có thể sẩy thai bất cứ lúc nào. Cô nằm trên giường, chảy máu liên tục, chỉ có thể nằm im chờ đợi. Rồi ở tuần thứ 18, nước ối vỡ.
Các bác sĩ nói rằng em bé chưa có khả năng sống sót ở thời điểm đó. Gia đình phải chờ đợi trong sự bất định đến tuần thứ 22, khi Caroline được nhập viện với hy vọng có thêm thời gian để em bé phát triển.
Những con số mà bác sĩ trình bày thật kinh khủng: tỉ lệ sống sót dưới 5%, khả năng gặp các vấn đề thần kinh, bệnh tim hay mất thính lực, thị lực lên tới hơn 90%. "Vấn đề lớn nhất là phổi của em bé gần như chưa phát triển," Caroline kể lại.
Một phép màu trong phòng mổ
Ở tuần thứ 22 ngày thứ 4, Caroline bắt đầu chuyển dạ trong tình huống nguy hiểm đe dọa cả mẹ lẫn con. Garreth, cha của Gabriel, chỉ có thể nhìn bất lực khi các nhân viên y tế đưa vợ vào phòng mổ khẩn cấp. Anh phải xem vợ ký giấy tờ xác nhận rằng cô có thể tử vong trong ca phẫu thuật.
Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra. Gabriel sống sót. Em bé nhỏ bé đó có thể sử dụng ống thở và vượt qua những giờ phút đầu tiên.
Cuộc chiến kéo dài một năm
Nhưng cuộc chiến mới mới bắt đầu. Gabriel phải chống chọi với bệnh phổi mãn tính nặng nề — các mô phổi bị sẹo và cứng lại. Gia đình phải nói lời tạm biệt với em bé ba lần trong sáu tuần đầu tiên. Các trận viêm phổi liên tiếp khiến tình hình tệ đi, và cuối cùng bác sĩ quyết định Gabriel cần phải cắt khí quản để sống sót.
Suốt thời gian này, Garreth lái xe ba giờ mỗi chiều để đi làm, vừa kiếm tiền trả hóa đơn vừa lo lắng cho gia đình. Caroline cố gắng ở bên giường con trai. Cộng đồng nhà thờ hỗ trợ tài chính, và bốn y tá chính tại bệnh viện Vanderbilt đã trở thành như những thành viên trong gia đình.
"Chúng tôi không thể làm được mà không có họ," Caroline nói. "Một y tá đặc biệt ở bên chúng tôi gần 9 tháng rưỡi. Cá nhân tôi không thể làm được mà không có cô ấy."
Về nhà, và những hy vọng mới
Ba tháng trước, Gabriel cuối cùng cũng được về nhà. Mặc dù em bé vẫn cần ống khí quản và đối mặt với những thách thức về hô hấp, nhưng có một tin vui tuyệt vời: "Nhờ ơn Chúa, Gabriel hoàn toàn phát triển bình thường, não bộ không có vấn đề gì," Caroline chia sẻ. "Ngoài phổi, cơ thể em bé hoạt động rất tốt."
Trải nghiệm này đã thay đổi cuộc sống của gia đình Golden. Caroline, người luôn mơ ước trở thành mẹ, nói rằng đức tin của cô giờ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Garreth cũng có cái nhìn mới khi đi qua các phòng bệnh — anh nhận ra rằng những đứa trẻ khác đang chiến đấu với những điều phức tạp hơn nhiều.
Câu chuyện của Gabriel là minh chứng rằng những phép màu thực sự tồn tại, và đôi khi, sức mạnh ẩn giấu trong những điều nhỏ bé nhất có thể thay đổi mọi thứ.