Hà Nội: -- | TP.HCM: --
Một triệu cái ôm trên khắp thế giới: Hành trình chữa lành sau mất mát

Một triệu cái ôm trên khắp thế giới: Hành trình chữa lành sau mất mát

Từ nỗi đau mất đi bạn thân trong vụ 11/9, một người đàn ông quyết định đạp xe vòng quanh thế giới để tìm kiếm sự chữa lành qua những cái ôm chân thành.

Năm 2001, khi những tòa tháp Đôi sụp đổ, David Sylvester đang ngồi ở Philadelphia, chứng kiến thảm họa trên màn hình TV. Nhưng khác với những người khác, anh biết rõ có một người thân đang ở trong đó — bạn thân Kevin đã mất tích trên tầng 99 của Tòa Bắc. Cơn đau này khiến David lạc lối, mất phương hướng.

Chín tháng sau, một quyết định can đảm ra đời. David lên xe đạp và bắt đầu một hành trình 4.200 dặm từ Astoria, Oregon đến Philadelphia — quê hương của Kevin. Những gì anh không ngờ là, tại mỗi điểm dừng, mọi người đều muốn kết nối, muốn cảm thấy an toàn, và trên hết, muốn được ôm. Đất nước đang tổn thương, và những cái ôm chân thành trở thành liều thuốc chữa lành mà ai cũng cần.

Từ một chuyến đi thành một sứ mệnh

Chuyến xe đạp năm 2002 đó không phải là điểm kết. Nó trở thành khởi đầu của một hành trình 25 năm, đưa David đến 42 quốc gia và 50 tiểu bang. Cairo đến Cape Town, Istanbul đến Bắc Kinh, Úc, Châu Âu, Israel — mọi nơi đều có dấu chân và những cái ôm của anh.

Ban đầu, David đo lường thành công bằng khoảng cách. Nhưng dần dần, anh bắt đầu đếm những cái ôm thay vì dặm số. Ngày 31 tháng 7 năm 2017 ở Las Vegas, David đạt kỷ lục: 1.330 cái ôm trong một ngày. Điều gì bắt đầu như một lời tưởng nhớ đã trở thành một nghiên cứu thực sự về sự kết nối con người qua sự tiếp xúc thể chất.

Những câu chuyện chữa lành

Trên một chuyến bay tới Anchorage, David ngồi cạnh một người đàn ông đang trở về Alaska để lo việc tang sự của cha. Anh ấy rõ ràng đang đau khổ. Ở độ cao 30.000 feet, David mở lòng kể về những cảm xúc mình trải qua khi cha mất. Họ trao đổi những câu chuyện, cười, khóc, thậm chí cầm tay nhau. Khi đến lấy hành lý, David tặng anh ta một tấm phiếu ôm. Kể từ đó, mỗi vài tháng, người đàn ông lại nhắn tin: "Đó là thứ tinh khiết nhất tôi có."

Có một nữ sinh trung học ở South Dakota, bố mẹ đang vật lộn với nghiện ngập và thất nghiệp. Cô gái gửi email cho David: "Chúng tôi thực sự cần một người như anh — người ôm mọi người bất kể họ là ai." Năm năm sau, cô vẫn nhớ.

Một cái ôm vượt qua ranh giới

Tại một nhà thờ Hồi giáo ở Belfast, Bắc Ireland, David gặp một phụ nữ Hồi giáo yêu thích câu chuyện của anh nhưng không thể ôm anh được vì lý do tôn giáo. Cô hỏi liệu nụ cười của cô có tính vào "tổng số ôm" không. David cười và nói "Có rồi!" Cô chạy đi và trở lại với năm phụ nữ khác, bảo họ nghe David kể chuyện.

Khi David chia sẻ, các phụ nữ bắt đầu mỉm cười, và cô gái hét lên: "Đếm đi! Đếm đi!! Đếm đi!!"

Giá trị thực sự của sự kết nối

Sau 25 năm, David nhận ra rằng anh không phải là gì đặc biệt cả. Anh chỉ là một người bình thường phát hiện ra rằng điều duy nhất làm phong phú cuộc sống là chiều sâu — chiều sâu của cam kết, kết nối, yêu thương, tận tâm và tôn trọng.

Những cái ôm không phải là hành động một chiều. Chúng là những giao tiếp sâu sắc, chứa đầy sự hiểu biết lẫn nhau. Qua hành trình này, David đã chứng minh rằng nỗi đau có thể trở thành sợi dây nối những con người lại với nhau — và một cái ôm chân thành có thể chữa lành những vết thương sâu nhất.

Nguồn: Good News Network